Tông Thư
Mane Nobiscum Domine  Xin Chúa ở với chúng con

 

Của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
Gửi Các Vị Giám Mục, Giáo Sĩ và Giáo Dân
Cho Năm Thánh Thể
10/2004 – 10/2005

 

Dẫn Nhập

I.- Sau Công Đồng Chung Vaticanô II và Đại Năm Thánh 2000

II- Thánh Thể là Mầu Nhiệm Ánh Sáng

III- Thánh Thể Là Nguồn Mạch và Là Biểu Hiện của Hiệp Thông

IV- Thánh Thể là Nguyên Lý và là Dự Án “Truyền Giáo”

Đúc Kết

Phụ Bản

ĐTC GPII với Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 10/10/2004 về Ngày Khai Mạc Đại Hội Thánh Thể 48 Mở Màn Năm Thánh Thể;

Huấn Từ Truyền Tin trước khi chính thức Khai Mạc Năm Thánh Thể;

Nội Dung Bức Tông Thư Cho Năm Thánh Thể của ĐTC GPII: "Mane Nobiscum Domine" – Lạy Thày, xin ở lại với chúng con;
Năm Thánh Thể: Những Đề Nghị và Gợi Ý, đặc biệt liên quan đến các giáo xứ;

ĐTC GPII với thành phần Giới Trẻ Rôma tham dự sứ vụ “Chúa Giêsu Dưới Phố”:

“Thánh Thể và Truyền Giáo là hai thực tại bất khả phân ly”;


 

Giovanni Paolo II


 

Dẫn Nhập


1.     “Lạy Chúa, xin ở với chúng con, vì trời sắp tối rồi” (x Lk 24:29). Đây là một lời thiết tha mời gọi của hai môn đệ trên đường đi Emmau vào buổi chiều tối của ngày phục sinh ngỏ cùng Người Lữ Khách đã đồng hành với họ trên đoạn đường đi của họ. Đầy những buồn thảm, họ không thể nào ngờ được rằng con người lạ mặt này lại chính là Vị Sự Phụ của mình, vị đã sống lại từ trong kẻ chết. Tuy nhiên họ vẫn cảm thấy lòng họ cảm thấy bừng nóng (x câu 32) khi Người nói chuyện với họ và “dẫn giải” cho họ biết những lời Thánh Kinh. Ánh sáng của Lời Chúa đã phá được tình trạng cứng cỏi của lòng trí họ và “đã làm cho họ mở mắt ra” (x câu 31). Giữa những bóng mờ của một ngày đang qua đi và cái tăm tối phủ kín tâm thần của họ, Người Lữ Khách này đã chiếu soi một tia sáng làm bừng lên niềm hy vọng nơi họ và khiến cho lòng họ chờ mong tất cả những gì là sáng tỏ. “Họ nài nỉ: “Xin hãy ở với chúng tôi”. Và Người đã đồng ý. Sau đó chẳng bao lâu dung nhan của Chúa Giêsu biến mất, thế nhưng Vị Sư Phụ này vẫn “ở” với họ, ẩn mình nơi “việc bẻ bánh” là những gì đã làm cho họ mở mắt nhận ra Người.


2.     Hình ảnh về các môn đệ trên đường đi Emmau có thể là một chỉ đạo thích hợp cho một Năm được Giáo Hội đặc biệt dấn thân sống trọn mầu nhiệm Thánh Thể. Giữa những vấn nạn và khó khăn của chúng ta, thậm chí những thất vọng chán chường đắng cay của chúng ta, Vị Lữ Khách thần linh này vẫn tiếp tục bước đi bên cạnh chúng ta, hướng chúng ta về những lời Thánh Kinh và giúp chúng ta hiểu sâu xa hơn các mầu nhiệm về Thiên Chúa. Khi chúng ta gặp được Người một cách trọn vẹn, chúng ta sẽ tiến từ ánh sáng Lời Chúa tiến sang thứ ánh sáng phát tỏa từ “Bánh Sự Sống”, một tình trạng hoàn toàn viên trọn lời hứa của Người là “mãi mãi ở cùng chúng ta cho đến tận thế” (x Mt 28:20).


3.     “Việc bẻ bánh”, như Thánh Thể đã được gọi như thế ở những thời Giáo Hội còn sơ khai nhất, đã luôn là tâm điểm của đời sống Giáo Hội. Nhờ Thánh Thể, Chúa Kitô hiện thực trong thời gian mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Người. Nơi Thánh Thể, bản thân Người đã được lãnh nhận như là “bánh sự sống từ trời xuống” (Jn 6:51), và cùng với Người chúng ta nhận được bảo chứng sự sống đời đời cũng như được tiên hưởng bữa tiệc vĩnh hằng của Gia Liêm thiên quốc. Theo giáo huấn của các Vị Giáo Phụ, của các Công Đồng Chung cũng như của các Vị Tiền Nhiệm của mình, Tôi thường thúc giục Giáo Hội hãy suy tưởng về Thánh Thể, gần đây nhất trong Thông Điệp Ecclesia de Eucharistia. Ở đây Tôi không có ý lập lại giáo huấn này, một giáo huấn Tôi tin tưởng rằng sẽ được học hỏi kỹ lưỡng hơn và hiểu biết sâu xa hơn. Đồng thời Tôi cũng nghĩ rằng để đạt được mục đích ấy cần phải giành hẳn một năm cho bí tích tuyệt vời này.


4.     Như đã thông báo, Năm Thánh Thể sẽ được cử hành từ Tháng 10/2004 đến Tháng 10/2005. Tư tưởng về việc cử hành này phát xuất từ hai biến cố đánh dấu khởi điểm và tận điểm của nó, đó là Đại Hội Thánh Thể Thế Giới sẽ được diễn ra từ 10-17/10/2004 ở Guadalajara, Mễ Tây Cơ, và Thượng Hội Giám Mục Thế Giới Thường Lệ sẽ được tổ chức tại Vatican từ 2-29/10/2005 về đề tài: “Thánh Thể là Nguộc Mạch và là Tột Đỉnh của Đời Sống và Sứ Vụ của Giáo Hội”. Tôi cũng chú trọng tới một biến cố khác nữa, đó là Ngày Giới Trẻ Thế Giới sẽ được tổ chức tại Cologne từ 16-21/8/2005. Tôi xin giới trẻ hãy qui tụ lại bên Thánh Thể là nguồn sống nuôi dưỡng đức tin và lòng nhiệt thành của họ. Một sáng kiến về Thánh Thể như thế này đã được Tôi có lần nghĩ tới: vì nó là việc phát triển một cách tự nhiên từ động lực mục vụ Tôi đã muốn cống hiến cho Giáo Hội, đặc biệt là trong những năm sửa soạn cho Đại Năm Thánh cũng như vào các năm sau đó.


5.     Trong Bức Tông Thư này, Tôi muốn tái xác nhận tính cách liên tục về mục vụ ấy cũng như muốn giúp cho mọi người nắm được tầm quan trọng thiêng liêng của nó. Về hình thức đặc biệt giành cho Năm Thánh Thể, Tôi đều tin tưởng vào việc đích thân tham gia của các Vị Chủ Chăn ở Giáo Hội riêng, những vị có lòng sùng kính đại Mầu Nhiệm này sẽ không thể không nghĩ ra những phương thức thích hợp. Chư Huynh Giám Mục của Tôi chắc chắn sẽ hiểu được rằng sáng kiến này, một sáng kiến thực sự xuất hiện ngay sau cuộc cử hành Năm Mân Côi, có mục đích đi vào chiều sâu thiêng liêng, bởi thế, nó không ngăn trở gì tới những chương trình mục vụ ở các Giáo Hội riêng. Trái lại, nó còn có thể soi dẫn các chương trình ấy, bằng việc, có thể nói, thắt kết chúng với chính Mầu Nhiệm này là mầu nhiệm nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của tín hữu cũng như hoạt động của mỗi Giáo Hội địa phương. Tôi không yêu cầu các Giáo Hội riêng phải thay đổi những chương trình mục vụ của mình, mà chỉ cần chú trọng tới chiều kích Thánh Thể là yếu tố làm nên tất cả đời sống Kitô Giáo. Về phần mình, qua Bức Tông Thư này, Tôi muốn cống hiến một vài hướng dẫn căn bản; và Tôi tin rằng Dân Chúa ở mọi tầng lớp sẽ hăng say và ưu ái đón nhận bản dự thảo này của Tôi.

 

 

Trở Về Đầu


 

I.- Sau Công Đồng Chung Vaticanô II và Đại Năm Thánh 2000


Hướng Về Chúa Kitô


6.     Mười năm trước đây, trong Tông Thư Tiến Đến Ngàn Năm Thứ Ba Tertio Millennio Adveniente (10 November 1994), Tôi đã hân hoan phác họa ra cho Giáo Hội một chương trình để sửa soạn cho Đại Năm Thánh 2000. Đối với Tôi thì thời điểm lịch sử này đến như là một đại hồng ân. Dĩ nhiên, Tôi nhận thực là một biến cố theo niên lịch như thế, dù có hào hứng mấy đi nữa, tự bản chất, nó cũng không thể nào mang lại những đổi thay đại thể. Tiếc thay, Thiên Niên Kỷ này đã mở màn với những biến cố tiếp nối cái thảm cảnh trong quá khứ, mà thường có những chiều kích tệ hại nhất. Một viễn tượng hiện lên, ngoài những yếu tố tích cực, bị mờ ám bởi những hoạt động bạo lực và đổ máu là những gì tiếp tục gây lo âu quan ngại. Cho dù như thế, trong việc mời gọi Giáo Hội cử hành Năm Thánh mừng 2000 năm biến cố Nhập Thể, Tôi tin tưởng rằng, và Tôi vẫn còn tin tưởng hơn bao giờ hết! đó là cuộc cử hành ấy sẽ mang lại ích lợi “dài hạn” cho nhân loại.


Chúa Giêsu Kitô đứng ở ngay lòng lịch sử chẳng những lịch sử của Giáo Hội mà còn lịch sử của nhân loại nữa. Nơi Người, tất cả mọi sự được qui tụ lại với nhau (x Eph 1:10; Col 1:15-20). Làm sao chúng ta có thể quên được việc Công Đồng Chung Vaticanô II, khi trích lại lời của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI, đã hăng say loan báo rằng Chúa Kitô là “đích điểm của lịch sử nhân loại, là tụ điểm của các ước vọng lịch sử và văn minh, là tâm điểm của nhân loại, là niềm vui cho tất cả mọi cõi lòng, và là sự mãn nguyện của tất cả mọi thao thức” (1)? Giáo huấn của Công Đồng này đã làm cho chúng ta hiểu biết sâu xa hơn nữa về bản chất của Giáo Hội, cũng như đã cống hiến cho tín hữu một minh thức rõ ràng hơn chẳng những về các mầu nhiệm đức tin mà còn cả các thực tại trần thế nữa, theo ánh sáng của Chúa Kitô. Nơi Lời Nhập Thể, cả mầu nhiệm về Thiên Chúa và mầu nhiệm về con người được tỏ hiện (2). Nơi Người, nhân tính được cứu chuộc và nên trọn.


7.     Trong Thông Điệp Đấng Cứu Chuộc Nhân Trần Redemptor Hominis được ban hành vào đầu giáo triều của mình, Tôi đã khai triển ý tưởng này, và Tôi thường trở lại với ý tưởng ấy vào các dịp khác nữa. Năm Thánh là một thời điểm xứng hợp để kêu mời tín hữu một lần nữa hãy ngẫm nghĩ lại sự thật nồng cốt này. Việc sửa soạn cho đại biến cố ấy hoàn toàn theo chiều kích Chúa Ba Ngôi và chiều kích lấy Chúa Kitô làm chính. Trong dự án ấy Thánh Thể rõ ràng đã có một chỗ đứng. Vào lúc mở màn cho Năm Thánh Thể này, Tôi lập lại những lời Tôi đã viết trong Tông Thư Ngàn Năm Thứ Ba Đang Đến Tertio Millennio Adveniente: “Năm 2000 sẽ là một năm đặc biệt về Thánh Thể; trong Bí Tích Thánh Thể, Chúa Cứu Thế, Đấng đã mặc lấy xác thịt trong cung lòng Mẹ Maria 20 thế kỷ trước đây, vẫn tiếp tục hiến mình cho nhân loại như mạch nguồn sự sống thần linh” (3). Đại Hội Thánh Thể Thế Giới, được tổ chức vào năm ấy ở Rôma, cũng giúp vào việc chú trọng đến khía cạnh này của Đại Năm Thánh. Cũng cần phải nhắc lại rằng, Tông Thư Ngày Của Chúa Dies Domini, được viết để sửa soạn cho Năm Thánh này, đã kêu gọi tín hữu, hãy suy nghĩ về Ngày Chúa Nhật như là ngày của Chúa Phục Sinh và là một ngày đặc biệt của Giáo Hội. Bấy giờ Tôi đã thúc giục mọi người hãy tái nhận thức việc cử hành Thánh Thể là tâm điểm của Ngày Chúa Nhật (4).


Cùng Mẹ Maria chiêm ngưỡng dung nhan Chúa Kitô


8.     Các hoa trái của Đại Năm Thánh đã được thu tích lại trong bức Tông Thư Vào Lúc Mở Màn Cho Một Tân Thiên Niên Kỷ Novo Millennio Ineunte. Trong văn kiện hoạch định chương trình này, Tôi đã đề nghị một cuộc dấn thân mục vụ sâu xa hơn nữa, dựa vào việc chiêm ngưỡng dung nhan Chúa Kitô, như yếu tố làm nên khoa sư phạm của Giáo Hội nhắm đến “một tiêu chuẩn cao hơn” về thánh đức và được thi hành đặc biệt bằng nghệ thuật cầu nguyện (5). Làm sao một chương trình như thế có thể nên trọn được mà lại không chú trọng tới phụng vụ, nhất là đến việc vun trồng đời sống Thánh Thể? Như Tôi đã nói vào lúc bấy giờ là “trong thế kỷ 20, nhất là từ Công Đồng, đã có nhiều tiến triển nơi cung cách cộng đồng Kitô hữu cử hành các Bí Tích, nhất là Bí Tích Thánh Thể. Cần phải tiếp tục đường hướng này, và đặc biệt nhấn mạnh đến Thánh Thể Chúa Nhật và chính Ngày Chúa Nhật là những gì được cảm nghiệm như là một ngày đặc biệt của đức tin, một ngày của Vị Chúa Sống Lại và của tặng ân Thần Linh, một Lễ Phục Sinh hằng tuần thực sự” (6). Trong chiều hướng học hỏi cầu nguyện ấy, Tôi đã khuyên cử hành Phụng Vụ Giờ Kinh, nhờ đó, qua phụng niên, Giáo Hội thánh hóa các thời khắc khác nhau trong ngày và thánh hóa việc qua đi của thời gian.


9.     Sau đó, bằng việc công bố Năm Mân Côi và ban hành Tông Thư Kinh Mân Côi Trinh Nữ Maria Rosarium Virginis Mariae, Tôi đã trở lại với đề tài chiêm ngưỡng dung nhan Chúa Kitô, giờ đây theo quan điểm Thánh Mẫu, khi tái thúc giục việc lần hạt Mân Côi. Kinh nguyện truyền thống này, một kinh nguyện được Huấn Quyền hết sức khuyên làm và là một kinh nguyện được Dân Chúa rất yêu chuộng, có một đặc tính đặc biệt thánh kinh và phúc âm, chú trọng đến danh hiệu và dung nhan của Chúa Giêsu khi chiêm ngắm các mầu nhiệm, cũng như bằng việc lập lại lời “Kính mừng Maria”. Theo chiều hướng lập đi lập lại của mình, kinh nguyện này cho thấy một loại sư phạm yêu thương, nhắm đến việc khuấy lên trong lòng chúng ta cùng một tình yêu của Mẹ Maria đối với Con Mẹ. Đó là lý do, khi phát triển một truyền thống đã có từ nhiều thế kỷ bằng việc thêm các mầu nhiệm ánh sáng, Tôi đã tìm cách để làm cho hình thức đặc biệt của việc chiêm niệm này trở thành một “tổng lược Phúc Âm” (7) hoàn toàn hơn nữa. Và những mầu nhiệm ánh sáng này làm sao lại không đạt đến tột đỉnh của mình nơi phép Thánh Thể chứ?


Từ Năm Mân Côi đến Năm Thánh Thể


10.     Vào giữa Năm Mân Côi, Tôi đã ban hành Thông Điệp Giáo Hội Sống Bởi Thánh Thể Ecclesia de Eucharistia, với chủ ý làm sáng tỏ mầu nhiệm Thánh Thể nơi mối liên hệ bất khả phân ly và sống còn với Giáo Hội. Tôi đã thúc giục tất cả mọi tín hữu hãy kính cẩn cử hành hy tế Thánh Thể, tôn thờ Chúa Giêsu hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể, cả trong lẫn ngoài Thánh Lễ, một việc tôn thờ cần phải có đối với một Mầu Nhiệm quá cao cả như thế. Nhất là Tôi lại đề nghị nhu cầu cần phải có một linh đạo Thánh Thể, và chỉ cho thấy Mẹ Maria, “người nữ của Thánh Thể” (8), là mô phạm của linh đạo này.


Năm Thánh Thể diễn tiến với một bối cảnh đã được làm phong phú bởi việc trôi qua của những tháng năm, mà trong khi đó vẫn đi sâu vào đề tài về Chúa Kitô cũng như vào việc chiêm ngưỡng dung nhan Người. Ở một nghĩa nào đó, Năm Thánh Thể tức là một năm của sự tổng hợp, đó là cao điểm của một cuộc hành trình đang tiến triển. Có nhiều điều cần nói về cách thức cử hành năm nay. Tôi chỉ xin cống hiến một vài cảm nghĩ có ý giúp cho tất cả chúng ta cảm nghiệm được năm này một cách sâu xa hơn và trổ sinh hoa trái hơn.

 

 

Trở Về Đầu

 

 

II- Thánh Thể là Mầu Nhiệm Ánh Sáng

“Người đã giải thích cho họ nghe những gì liên quan đến Người trong toàn bộ Thánh Kinh” (Lk 24:27)


11.     Đoạn trình thuật về việc Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra với hai môn đệ trên đường đi Emmau giúp chúng ta chú trọng đến một khía cạnh chính yếu của mầu nhiệm Thánh Thể, một khía cạnh bao giờ cũng cần phải được bao gồm trong việc tôn sùng này của Dân Chúa, khía cạnh Thánh Thể là một mầu nhiệm ánh sáng! Điều này có nghĩa là gì, và ngụ ý của nó ra sao đối với đời sống và tu đức Kitô Giáo?


Chúa Giêsu đã xưng mình là “ánh sáng thế gian” (Jn 8:12), và tính chất này hiển nhiên đã được tỏ hiện vào những giây phút của đời Người, như lúc Biến Hình và Phục Sinh, những giây phút vinh quang thần linh rạng ngời chiếu tỏa. Tuy nhiên, nơi Thánh Thể, vinh quang của Chúa Kitô vẫn bị khuất kín. Thánh Thể là một mầu nhiệm đức tin tiền siêu đẳng. Nhờ mầu nhiệm hoàn toàn ẩn mình đi của mình mà Chúa Kitô đã trở nên một mầu nhiệm ánh sáng, nhờ đó tín hữu được dẫn vào thẳm cung của sự sống thần linh. Bức ảnh Chúa Ba Ngôi được tôn kính của Rublev, bằng một trực giác lạc quan, đã đặt Thánh Thể vào ngay giữa sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa.


12.     Thánh Thể là ánh sáng, trước hết, vì ở mỗi Thánh Lễ, phụng vụ Lời Chúa được cử hành trước phụng vụ Thánh Thể trong mối liên kết hai “bàn tiệc”, bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Bánh Sự Sống. Tính cách liên tục này được thể hiện nơi trình thuật về Thánh Thể của Phúc Âm Thánh Gioan, một trình thuật cho thấy Chúa Giêsu mở đầu bài giảng của mình bằng việc nói về mầu nhiệm bản thân Người, rồi mới đi đến chỗ nói tới khía cạnh Thánh Thể của mầu nhiệm này: “Thịt Tôi thật là của ăn và máu Tôi thật là của uống” (Jn 6:55). Chúng ta đều biết rằng điều này đã gây rắc rối cho hầu hết thành phần thính giả, khiến tông đồ Phêrô phải bày tỏ đức tin của các vị Tông Đồ khác cũng như của Giáo Hội suốt giòng lịch sử: “Lạy Thày, chúng con còn biết theo ai? Thày có những lời sự sống đời đời” (Jn 6:68). Nơi trình thuật về hai người môn đệ trên đường đi Emmau, chính Chúa Kitô đã đích thân tỏ cho các vị thấy “toàn bộ Thánh Kinh, bắt đầu từ Moisen và tất cả các vị tiên tri” đã qui về mầu nhiệm bản thân Người (x Lk 24:27) ra sao. Những lời Người nói đã làm cho tâm can của các vị môn đệ “bừng nóng” lên trong các vị, kéo các vị ra khỏi bóng tối tăm của sầu thương và thất vọng, và khơi lên trong họ ước muốn ở với Người: “Xin Chúa ở với chúng con” (x. câu 29).


13.     Các Nghị Phụ Công Đồng Chung Vaticanô II, trong Hiến Chế về Phụng Vụ Thánh Sacrosanctum Concilium, đã tìm cách để làm cho “bàn tiệc Lời Chúa” cống hiến các kho tàng Thánh Kinh trọn vẹn hơn cho tín hữu (9). Bởi thế, các vị đã cho phép các bài đọc thánh kinh trong phụng vụ được công bố bằng một thứ ngôn ngữ ai cũng hiểu. Chính Chúa Kitô lên tiếng nói khi các lời Thánh Kinh được đọc trong Giáo Hội (10). Các Nghị Phụ Công Đồng này cũng khuyến khích vị cử hành phụng vụ hãy sử dụng bài giảng như là một phần của phụng vụ, để dẫn giải Lời Chúa và áp dụng ý nghĩa Lời Chúa vào cuộc sống Kitô hữu (11). Sau Công Đồng 40 năm, Năm Thánh Thể có thể trở thành một cơ hội quan trọng để các cộng đồng Kitô hữu thẩm định bước tiến của mình về lãnh vực này. Việc đọc bằng tiếng mẹ đẻ các bài thánh kinh vẫn chưa đủ, nếu những bài đọc này không được công bố một cách cẩn thận, dọn đọc trước, sốt sắng chuyên tâm và thinh lặng suy niệm cho Lời Chúa có thể tác động tâm trí họ.


“Họ nhận ra Người khi bẻ bánh” (x Lk 24:35)


14.     Vấn đề đáng chú ý ở đây là hai môn đệ trên đường đi Emmau, được những lời nói của Chúa sửa soạn một cách thích đáng, đã nhận ra Người ở bàn ăn, qua cử chỉ “bẻ bánh” đơn sơ. Các dấu hiệu lên tiếng “nói” khi trí khôn con người được soi sáng và tâm can của họ được khêu động. Thánh Thể trở thành hiện lộ trong một chiều kích sống động của những dấu hiệu chất chứa một sứ điệp phong phú và sáng tỏ. Qua những dấu hiệu này, một cách nào đó, mầu nhiệm Thánh Thể hiện lên trước con mắt của người tín hữu.


Như Tôi đã nhấn mạnh trong Thông Điệp Giáo Hội Sống Bởi Thánh Thể Ecclesia de Eucharistia, vấn đề quan trọng đó là không được bỏ qua một chiều kích nào về bí tích này, trái lại, trên thực tế, chính chúng ta là những người phải hướng mình về các chiều kích của Mầu Nhiệm ấy. “Thánh Thể là một tặng ân quá trọng đại không thể chấp nhận tính cách mập mờ và bị coi thường” (12).


15.     Chắc chắn chiều kích hiển nhiên nhất của Thánh Thể là ở chỗ Thánh Thể là một bữa ăn. Thánh Thể được phát xuất, vào buổi tối Thứ Năm Thánh, trong khung cảnh của bữa Vượt Qua. Yếu tố làm nên chính cấu trúc của Thánh Thể ở chỗ Thánh Thể là một bữa ăn. “Hãy cầm lấy mà ăn… Đoạn Người cầm lấy chén… trao cho họ mà phán: tất cả các con hãy uống chén này” (Mt 26:26,27). Như thế, Thánh Thể thể hiện mối hiệp thông Thiên Chúa muốn thiết lập với chúng ta, và là mối hiệp thông chính chúng ta cần phải xây dựng với nhau.


Tuy nhiên, cũng không được quên rằng bữa tiệc Thánh Thể còn có một ý nghĩa hy hiến sâu xa và chính yếu (13). Nơi Thánh Thể, Chúa Kitô hiện thực trước mắt chúng ta một cách mới mẻ hy tế đã được hiến dâng một lần vĩnh viễn trên đồi Gongôta. Hiện diện nơi Thánh Thể như Vị Chúa Phục Sinh, Người vẫn mang trên mình các dấu tích khổ nạn của Người là những gì được “tưởng niệm” trong mọi Thánh Lễ, như Phụng Vụ nhắc nhở chúng ta ở lời tuyên xưng sau phần truyền phép: “Chúng tôi loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại…”. Trong khi Thánh Thể hiện thực hóa những gì đã xẩy ra trong quá khứ đồng thời Thánh Thể cũng thúc đẩy chúng ta hướng về tương lai, lúc Chúa Kitô tái giáng khi lịch sử hạ màn. Khía cạnh “cánh chung” này làm cho Bí Tích Thánh Thể trở thành một biến cố lôi kéo chúng ta đến với Thánh Thể và làm cho cuộc hành trình Kitô Giáo của chúng ta được tràn đầy hy vọng.


“Thày hằng ở cùng các con luôn mãi…” (Mt 28:20)


16.     Tất cả những chiều kích này của Thánh Thể cùng hướng về một khía cạnh duy nhất, một khía cạnh, hơn hết mọi khía cạnh khác, cần đến đức tin của chúng ta, đó là khía cạnh về mầu nhiệm của sự hiện diện “thực sự”. Theo tất cả truyền thống của Giáo Hội, chúng ta tin rằng Chúa Giêsu thực sự hiện diện dưới các hình chất Thánh Thể. Sự hiện diện này, như Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đã xác đáng giải thích, được gọi là “thực sự”, không phải một cách độc nhất như thể những hình thức hiện diện khác của Chúa Kitô không thực sự, mà là một thứ thực sự trên hết, vì Chúa Kitô nhờ đó hiện diện về bản thể, một cách trọn vẹn và toàn thể, nơi thực tại mình máu của Người (14). Đức tin đòi hỏi chúng ta đến với Thánh Thể với tất cả ý thức là chúng ta đang tiến đến với chính Chúa Kitô. Chính sự hiện diện của Người mới làm cho các khía cạnh khác của Thánh Thể, khía cạnh như một bữa ăn, khía cạnh tưởng niệm Mầu Nhiệm Vượt Qua, khía cạnh ngưỡng vọng cánh chung, một ý nghĩa vượt ra ngoài cái biểu hiệu thuần túy. Thánh Thể là một mầu nhiệm của sự hiện diện, là việc hoàn thành lời Chúa Giêsu hứa ở với chúng ta cho đến tận thế.


Việc cử hành, tôn thờ và chiêm ngưỡng


17.     Thánh Thể là một đại mầu nhiệm! Và Thánh Thể là mầu nhiệm trước hết cần phải được cử hành xứng đáng. Thánh Lễ phải trở thành tâm điểm của đời sống Kitô hữu và phải được hết mọi cộng đồng cử hành một cách xứng đáng, theo các qui tắc ấn định, trước sự tham dự của cộng đồng, với sự hiện diện của các thừa tác viên thi hành những công việc được ủy thác cho họ, và bằng sự cẩn trọng quan tâm đến việc xướng hát và phụng ca làm sao cho có tính cách ‘linh thánh’ xứng hợp. Một dự án đặc biệt của Năm Thánh Thể này đối với mỗi một cộng đồng giáo xứ đó là việc học hỏi Bản Tổng Dẫn Về Sách Lễ Rôma. Đường lối hay nhất để tiến vào mầu nhiệm cứu độ là mầu nhiệm được hiện thực nơi các “dấu hiệu” linh thánh vẫn là đường lối trung thành cử hành tiến trình của phụng niên. Các vị chủ chiên cần phải chú trọng đến việc dạy giáo lý “về mầu nhiệm” là việc rất được các vị Giáo Phụ của Hội Thánh yêu chuộng, nhờ đó các vị giúp cho tín hữu hiểu được ý nghĩa về ngôn từ và tác động của phụng vụ, để họ có thể vượt từ những dấu hiệu của phụng vụ đến chính mầu nhiệm bên trong của những dấu hiệu này, và tiến vào mầu nhiệm ấy ở mọi khía cạnh cuộc sống của mình.


18.     Đặc biệt cần phải vun trồng một ý thức sống động về sự hiện diện thực sự của Chúa Kitô, cả trong việc cử hành Thánh Lễ cũng như trong việc tôn thờ Thánh Thể ngoài Thánh Lễ. Cần phải chú trọng đến việc bày tỏ ý thức ấy qua cung giọng, cử chỉ, điệu bộ và nhẫn nại. Về vấn đề này, luật phụng vụ nhắc nhở, và chính Tôi gần đây cũng đã tái xác nhận (15), tầm quan trọng của những giây phút thinh lặng cả ở việc cử hành Thánh Lễ cũng như trong việc tôn thờ Thánh Thể. Đối với Thánh Thể các thừa tác viên và tín hữu phải làm sao tỏ ra hết sức kính trọng (16). Sự hiện diện của Chúa Giêsu trong nhà tạm phải là một thứ hấp lực thu hút nhiều linh hồn hơn tỏ lòng mến yêu Người, sẵn sàng nhẫn nại đợi nghe tiếng nói của Người, và có thể cảm thấy được nhịp tim đập của Người. “Hãy nếm thử và hãy nhìn coi cho biết Chúa thiện hảo dường bao!” (Ps 34:8).


Trong năm nay, việc tôn thờ Thánh Thể ngoài Thánh Lễ cần phải được quyết tâm thực hiện nơi mỗi giáo xứ và các cộng đồng tu trì. Chúng ta hãy tìm giờ để quì trước Chúa Giêsu hiện diện trong Thánh Thể, để lấy đức tin và đức mến của chúng ta đền tạ những hành động vô ý và coi thường, nhất là những xỉ nhục Chúa Cứu Thế của chúng ta phải chịu ở nhiều nơi trên thế giới. Chúng ta hãy, qua tác động tôn thờ này, đi sâu vào việc chiêm ngưỡng Người một cách tư riêng cũng như cộng đồng, bằng cách sử dụng lời nguyện cầu thấm nhuần Lời Chúa và cảm nghiệm của rất nhiều vị thần bí, cũ cũng như mới. Chính kinh Mân Côi, khi được hiểu sâu xa như là một hình thức thánh kinh và qui về Chúa Kitô là những gì Tôi đã huấn dụ trong Tông Thư Kinh Mân Côi Trinh Nữ Maria Rosarium Virginis Mariae, cũng cho thấy mình là cách đặc biệt xứng hợp dẫn đến việc chiêm ngưỡng Thánh Thể, một thứ chiêm ngưỡng được thực hiện với Mẹ Maria như vị đồng hành và hướng đạo của chúng ta (17).


Năm nay, chúng ta hãy sốt sắng cử hành Lễ Trọng Kính Thánh Thể Chúa Kitô bằng việc cung nghinh theo truyền thống. Đức tin của chúng ta nơi Vị Thiên Chúa hóa thành nhục thể để trở thành bạn đồng hành đi bên chúng ta cần phải được công bố ở khắp mọi nơi, nhất là nơi phố xá và các gia đình, như là một việc bày tỏ tình yêu tri ân của chúng ta và như là một nguồn phúc ân vô tận.

 

 

Trở Về Đầu

 

 

III- Thánh Thể Là Nguồn Mạch và Là Biểu Hiện của Hiệp Thông



“Các con hãy ở trong Thày như Thày ở trong các con” (Jn 15:4)


19.     Khi các môn đệ đi Emmau xin Chúa Giêsu hãy ở “với” các vị, Người đã đáp lại bằng việc ban cho họ một tặng ân còn cao trọng hơn thế nữa, đó là, nhờ Bí Tích Thánh Thể, Người tìm được cách để ở “trong” các vị. Nhận lãnh Thánh Thể tức là đi vào mối hiệp thông sâu xa với Chúa Giêsu. “Các con hãy ở trong Thày như Thày ở trong các con” (Jn 15:4). Mối liên hệ về việc “ở” với nhau một cách sâu xa này cho chúng ta được nếm hưởng trước thiên đường ngay trên trần gian này. Đó không phải là điều ước mong lớn lao nhất của con người hay sao? Đó không phải là những gì Thiên Chúa đã nghĩ đến khi Ngài thực hiện trong lịch sử dự án cứu độ của Ngài hay sao? Thiên Chúa đã gieo vào tâm can con người một “nỗi đói khát” Lời của của Ngài (x Am 8:11), một nỗi đói khát chỉ được thỏa nguyện chỉ khi nào được hoàn toàn hiệp nhất với Ngài mà thôi. Chúng ta có thể “thỏa mãn” Thiên Chúa ngay trên trái đất này nơi mối hiệp thông Thánh Thể được ban cho chúng ta đây, với niềm khát vọng được hoàn toàn mãn nguyện trên cõi thiên cung.


Một tấm bánh duy nhất, một thân thể duy nhất


20.     Sự liên kết đặc biệt này nơi “mối hiệp thông” Thánh Thể không thể hiểu được một cách đầy đủ hay cảm nghiệm thấy một cách trọn vẹn ngoài mối hiệp thông Giáo Hội. Tôi đã nhấn mạnh đến điều này nhiều lần trong Thông Điệp Giáo Hội Sống Bởi Thánh Thể Ecclesia de Eucharistia. Giáo Hội là Thân Mình của Chúa Kitô: chúng ta tiến bước “với Chúa Kitô” ở chỗ chúng ta liên kết “với thân thể của Người”. Chúa Kitô đã thiết lập và làm phát triển mối hiệp nhất này bằng việc tuôn đổ Thánh Linh của Người xuống. Và chính Người liên lỉ xây dựng mối hiệp nhất ấy bằng sự hiện diện Thánh Thể của Người. Chính tấm bánh Thánh Thể duy nhất làm cho chúng ta nên một thân thể duy nhất, vì chúng ta tất cả cùng tham phần vào một tấm bánh duy nhất” (1Cor 10:17). Nơi mầu nhiệm Thánh Thể, Chúa Giêsu muốn xây dựng Giáo Hội như là một mối hiệp thông, theo khuôn mẫu tối hậu đã được Người nói lên trong lời nguyên tư tế của Người: “Như Cha ở trong Con và như Con ở trong Cha, để họ cũng được ở trong Chúng Ta, hầu thế gian tin rằng Cha đã sai Con” (Jn 17:21).


21.     Thánh Thể vừa là nguồn mạch của mối hiệp nhất Giáo Hội vừa là biểu hiện cao cả nhất của mối hiệp nhất này. Thánh Thể là một cuộc hiển linh của mối hiệp thông. Đó là lý do Giáo Hội đã đưa ra những điều kiện cho việc tham dự một cách trọn vẹn vào việc cử hành Thánh Thể (18). Những hạn chế khác nhau này buộc chúng ta phải ý thức về những đòi hỏi cần thiết cho mối hiệp thông Chúa Giêsu muốn thấy nơi chúng ta. Đó là một mối hiệp thông về phẩm trật, như được thấy qua những vai trò và thừa tác vụ khác nhau, thể hiện nơi việc Đức Giáo Hoàng và Vị Giám Mục Giáo Phận được đề cập đến trong Kinh Nguyện Thánh Thể. Đó là một mối hiệp thông huynh đệ, được vun trồng bằng một thứ “linh đạo hiệp thông” nuôi dưỡng tính cách cởi mở với nhau, cảm mến lẫn nhau, hiểu biết về nhau và tha thứ cho nhau (19).


“… Đồng tâm nhất trí” (Acts 4:32)


22.     Nơi mỗi Thánh Lễ, chúng ta đều được kêu gọi hãy thẩm định bản thân mình trước lý tưởng hiệp thông được Sách Tông Vụ phác họa như là một mô phạm cho Giáo Hội ở mọi thời đại. Đó là một Giáo Hội qui tụ quây quần chung quanh các Vị Tông Đồ là những người được Lời Chúa kêu gọi để có thể ban phát các sản vật thiêng liêng mà còn cả những sản vật về thể chất nữa (x Acts 2:42-47; 4:32-35). Trong Năm Thánh Thể đây, Chúa mời gọi chúng ta hãy tiến đến gần lý tưởng này bao nhiêu có thể. Phải hết sức làm sao để có thể hoàn toàn cảm nghiệm được những trường hợp phụng vụ đề cập tới về “Thánh Lễ Cốt Trụ“ của Vị Giám Mục, một Thánh Lễ ngài cử hành ở vương cung thánh đường cùng với hàng giáo sĩ và phó tế của mình, trước sự tham dự của toàn thể Dân Chúa. Ở đây chúng ta thấy “việc biểu hiện” chính yếu của Giáo Hội (20). Cũng cần chú ý tới những trường hợp đáng kể khác ở cấp giáo xứ có thể làm tăng phát cảm quan hiệp thông và tìm được nơi việc cử hành Thánh Thể một nguồn nhiệt tình mới.


Ngày của Chúa


23.     Đặc biệt Tôi muốn là trong năm nay chúng ta phải hết sức cố gắng để làm sao cảm nghiệm được Chúa Nhật là một ngày của Chúa và là ngày của Giáo Hội. Tôi cảm thấy hoan hỉ khi mọi người suy nghĩ lại những lời Tôi nói trong Tông Thư Ngày Của Chúa Dies Domini. “Với Thánh Lễ Chúa Nhật, người Kitô hữu đặc biệt sống lại cảm nghiệm của các Vị Tông Đồ vào buổi tối Phục Sinh xưa, khi Chúa Giâsu Sống Lại hiện ra với các vị lúc các vị đang quay quần với nhau (x Jn 20:19). Theo một ý nghĩa nào đó, Dân Chúa ở mọi thời đã được hiện diện nơi nhóm nhân trung môn đệ nhỏ bé là những hoa trái đầu mùa của Giáo Hội ấy rồi” (21). Trong năm hồng ân này, theo thừa tác vụ mục vụ của mình, các vị linh mục cần phải chú trọng hơn nữa đến Thánh Lễ Chúa Nhật như là một việc cử hành để qui tụ toàn thể cộng đồng giáo xứ lại, với sự tham dự của các nhóm hội, phong trào và đoàn thể khác nhau.

 

 

Trở Về Đầu

 


IV- Thánh Thể là Nguyên Lý và là Dự Án “Truyền Giáo”

“Họ liền lập tức lên đường” (x Lk 24:33)


24.     Hai môn đệ đi Emmau, khi nhận ra Chúa, “liền lập tức lên đường” (x Lk 24:33), để tường trình những gì các vị đã thấy và đã nghe. Một khi chúng ta đã thực sự gặp gỡ Đấng Phục Sinh bằng việc tham phần vào mính máu của Người thì chúng ta không thể giữ lấy cho mình niềm vui chúng ta cảm nghiệm thấy. Việc gặp gỡ Chúa Kitô, liên lỉ được tăng phát và vững mạnh qua Thánh Thể, làm phát sinh trong Giáo Hội cũng như nơi mỗi Kitô hữu lời hiệu triệu thúc bách thực hiện việc làm chứng từ và truyền bá phúc âm hóa. Tôi đã nhấn mạnh đến điều này trong bài giảng loan báo Năm Thánh Thể, dựa theo lời của Thánh Phaolô: “Mỗi lần anh em ăn bánh này và uống chén ấy là anh em loan truyền việc Chúa chịu chết cho tới khi Người lại đến” (1Cor 11:26). Vị Tông Đồ này chặt chẽ liên kết bữa ăn với việc loan báo, vì việc tham dự vào mối hiệp thông với Chúa Kitô để tưởng niệm Cuộc Vượt Qua của Người cũng có nghĩa là cảm thức được nhiệm vụ cần phải trở nên một thừa sai truyền giáo cho biến cố được hiện thực theo lễ nghi này (22). Việc giải tán ở cuối mỗi Thánh Lễ là việc ủy thác trách nhiệm cho Kitô hữu, kêu gọi họ hãy hoạt động để truyền bá Phúc Âm và làm cho xã hội thấm nhiễm các giá trị Kitô giáo.


25.     Thánh Thể chẳng những cung ứng sức mạnh nội tâm cần thiết cho sứ vụ truyền giáo này, mà còn, ở một nghĩa nào đó, chính là dự phóng của sứ vụ truyền giáo nữa. Vì Thánh Thể là một kiểu cách hiện hữu được truyền từ Chúa Giêsu đến mỗi Kitô hữu là thành phần nhờ chứng từ của họ mà việc hiện hữu ấy được tràn lan khắp xã hội và văn hóa. Để điều này được thực hiện, mỗi một phần tử thuộc thành phần tín hữu, bằng việc suy niệm chung riêng, cần phải hòa hợp với những giá trị được Thánh Thể diễn đạt, với những thái độ được Thánh Thể soi động, với những quyết định được Thánh Thể tác động. Ở đây chúng ta không thấy hay sao một trách nhiệm đặc biệt có thể được phát hiện từ Năm Thánh Thể này?


Tri ân cảm tạ


26.     Yếu tố nồng cốt duy nhất của dự án này ở nơi chính ý nghĩa của chữ “Eucharist” là tạ ơn. Nơi Chúa Giêsu, nơi hy tế của Người, nơi “tiếng xin vâng” vô điều kiện của Người chấp nhận ý muốn của Chúa Cha, chất chứa cả “tiếng xin vâng”, “lời cảm tạ” và “tiếng amen” của tất cả loài người. Giáo Hội được kêu gọi để nhắc nhở con người nam nữ về sự thật cao cả này. Điều này đặc biệt khẩn trương trong môi trường văn hóa bị tục hóa của chúng ta đây, một thứ văn hóa thực sự có khuynh hướng lãng quên Thiên Chúa và theo đuổi luống công vô ích cái sung mãn bản thân nhân loại. Việc hiện thực “dự án” Thánh Thể trong cuộc sống hằng ngày, bất cứ nơi nào con người sống và làm việc, như trong gia đình, ở học đường, chốn công sở, tại tất cả mọi hoàn cảnh của cuộc đời, tức là làm chứng rằng thực tại về con người không thể được sáng tỏ nếu không qui chiếu về Đấng Hóa Công: “Tạo vật sẽ chẳng còn nếu không có Đấng Hóa Công” (23). Điểm qui chiếu siêu việt này, một qui điểm thôi thúc chúng ta liên lỉ dâng lời tri ân cảm tạ về tất cả những gì chúng ta có và chúng ta là, nói cách khác, một qui điểm thôi thúc chúng ta tỏ thái độ “Eucharistic” (tạ ơn), chẳng những không làm cho chúng ta xao lãng tính cách độc lập hợp lý của những thực tại trần thế (24), trái lại, còn làm cho tính cách độc lập ấy trở nên vững vàng hơn bằng việc đặt nó vào trong giới hạn xứng với nó.


Trong Năm Thánh Thể đây, Kitô hữu cần phải dấn thân thực hiện những chứng từ mãnh liệt hơn về sự hiện diện của Thiên Chúa trên thế gian này. Chúng ta không được sợ hãi nói về Thiên Chúa và hiên ngang làm chứng cho đức tin của chúng ta. “Nền văn hóa Thánh Thể” phát động một thứ văn hóa đối thoại là thứ văn hóa tìm được sức mạnh và bổ dưỡng nơi nền văn hóa Thánh Thể. Thật là sai lầm khi nghĩ rằng bất cứ qui chiếu công khai nào liên quan tới đức tin thì đều như thể làm suy yếu tính cách tự động được quyền của Quốc Gia cũng như của các cơ cấu dân sự, hay sai lầm khi nghĩ rằng thậm chí có thể khuyến khích những thái độ dung nhượng. Nếu lịch sử chứng tỏ là các tín hữu đã sai lầm về lãnh vực này, như Tôi đã nhìn nhận vào dịp Năm Thánh 2000, thì điều này không được qui trách cho “các căn gốc Kitô Giáo”, mà là cho việc Kitô hữu không sống trung thực với những căn gốc ấy. Một con người biết thưa tiếng “tạ ơn” theo cung cách của một Đức Kitô tử giá có thể đi đến chỗ trở thành một vị tử đạo, chứ không bao giờ lại là một tên bắt đạo.


Con đường liên đới kết đoàn


27.     Thánh Thể không phải chỉ là một thứ biểu hiện của mối hiệp thông nơi đời sống của Giáo Hội; Thánh Thể còn là một dự án kết đoàn nữa cho toàn thể nhân loại. Trong việc cử hành Thánh Thể, Giáo Hội liên lỉ tái ý thức về việc Giáo Hội là “dấu hiệu và dụng cụ” chẳng những cho việc hiệp thông sâu xa với Thiên Chúa mà còn cho cả mối hiệp nhất với toàn thể nhân loại nữa (25). Mỗi Thánh Lễ, cho dù được cử hành một cách kín đáo hay một mình, bao giờ cũng có tính cách đại đồng. Người Kitô hữu tham dự vào Thánh Thể biết làm sao để trở thành một con người cổ võ hiệp thông, an bình và đoàn kết trong mọi trường hợp. Hơn bao giờ hết, thế giới đang bị lũng đoạn của chúng ta đây, một thế giới mở màn cho một tân Thiên Niên Kỷ với bóng dáng của một con ma khủng bố và thảm cảnh chiến tranh, đòi thành phần Kitô hữu cần phải biết làm sao để cảm nghiệm thấy Thánh Thể như là một đại học đường giảng dạy hòa bình, nhờ khuôn đúc con người nam nữ, ở các tầng lớp khác nhau về trách nhiệm nơi sinh hoạt xã hội, văn hóa và chính trị, có thể trở nên những con người cổ động cho việc đối thoại và mối hiệp thông.


Phục vụ thành phần hẹn mọn nhất


28.     Còn một điểm khác nữa Tôi cũng muốn nhấn mạnh, vì nó ảnh hưởng đáng kể đến tính cách chân chính của việc chúng ta cùng nhau tham phần Thánh Thể. Đó là cái tác lực do Thánh Thể cống hiến cho cộng đồng để thực hiện một cuộc dấn thân cụ thể trong việc xây dựng một xã hội công chính và huynh đệ hơn. Nơi Thánh Thể, vị Thiên Chúa của chúng ta đã tỏ tình yêu thương đến tột độ, khi đảo ngược tất cả mọi qui chuẩn về quyền lực rất thường chi phối những mối liên hệ của loài người và mạnh mẽ khẳng định chuẩn tắc về phục vụ: “Nếu ai muốn làm đầu thì phải làm người cuối cùng và là đầy tớ của tất cả mọi người” (Mk 9:35). Không phải là không có lý do Phúc Âm Thánh Gioan không trình thuật lại việc thiết lập Bí Tích Thánh Thể, thay vào đó, kể lại việc “rửa chân” (x Jn 13:1-20): khi cúi mình xuống rửa chân cho các môn đệ của mình, Chúa Giêsu đã cho thấy ý nghĩa bất khả vãn hồi của Thánh Thể. Thánh Phaolô đã mạnh mẽ tái khẳng định cái bất xứng của việc cử hành Thánh Thể mà lại hụt hẫng đức bác ái được thể hiện qua việc chia sẻ thực tế với thành phần nghèo khổ (x 1Cor 11:17-22,27-34).


Chúng ta chẳng lẽ không thể làm sao cho Năm Thánh Thể đây trở thành một cơ hội để các cộng đồng giáo phận và giáo xứ đặc biệt dấn thân đáp ứng mối quan tâm huynh đệ đối với một trong nhiều hình thức nghèo khổ đang diễn ra trong thế giới của chúng ta? Tôi nghĩ đến, chẳng hạn, thảm cảnh đói khổ đang hành hạ cả trăm triệu con người ta, đến những bệnh tật hiện hoành hành ở các quốc gia đang trên đà phát triển, đến những khốn khó mà thành phần thất nghiệp đang phải đương đầu, đến những cuộc trăn trở của những kẻ di dân. Đó là những sự dữ đang hiện diện, cho dù ở một mức độ khác nhau, thậm chí ở cả những miền rất ư là giầu thịnh. Chúng ta không thể tự lừa dối bản thân mình, ở chỗ, qua tình yêu thương nhau của chúng ta, nhất là qua việc chúng ta quan tâm đến những ai đang thiếu thốn, chúng ta được nhận biết là thành phần môn đồ đích thực của Chúa Kitô (x Jn 13:35; Mt 25:31-46). Đó sẽ là qui chuẩn để thẩm định xem tính cách chân thực của việc chúng ta cử hành Thánh Thể vậy.


 

Trở Về Đầu

 

 

Đúc Kết


29.     O Sacrum Convivium, in quo Christus sumitur! Năm Thánh Thể được bắt nguồn từ nỗi ngất ngây khi Giáo Hội chiêm ngưỡng Mầu Nhiệm cao cả này. Đó là một nỗi ngây ngất chính Tôi đã liên lỉ cảm thấy. Nó đã thúc đẩy Tôi viết bức Thông Điệp Giáo Hội Sống Bởi Thánh Thể Ecclesia de Eucharistia. Khi Tôi hướng đến năm thứ 27 của thừa tác vụ kế thừa Thánh Phêrô của mình, Tôi thấy thật là một đại hồng ân phúc khi có thể kêu gọi toàn thể Giáo Hội đặc biệt chiêm ngưỡng, chúc tụng và tôn thờ Bí Tích khôn tả này. Chớ gì đối với hết mọi người Năm Thánh Thể là một cơ hội quí báu để ý thức hơn nữa cái kho tàng khôn sánh được Chúa Kitô ký thác cho Giáo Hội của Người ấy. Chớ gì Năm Thánh Thể kích thích việc cử hành Thánh Thể sống động và sốt sắng hơn nữa, mang lại một đời sống Kitô giáo được biến đổi trong yêu thương.


Ở đây vẫn còn chỗ cho bất cứ số sáng kiến nào hợp với phán đoán của Các Vị Chủ Chiên ở Giáo Hội riêng. Thánh Bộ Phụng Vụ và Bí Tích chắc chắn sẽ cung cấp một số những đề nghị và dự thảo hữu dụng. Tuy nhiên, Tôi không xin làm bất cứ điều gì ngoại thường mà chỉ muốn hết mọi sáng kiến cần phải nổi bật tính cách nội tâm sâu xa. Chỉ cần làm sao trong Năm này, ở tất cả mọi cộng đồng Kitô hữu, phục hồi được việc cử hành Thánh Lễ Chúa Nhật cũng như việc gia tăng tôn thờ Thánh Thể ngoài Thánh Lễ, là Năm ân sủng này hết sức thành đạt rồi vậy. Đồng thời cũng cần có ích khi nhắm đích cao, không lấy làm mãn nguyện với cái tầm thường, vì chúng ta biết rằng chúng ta lúc nào cũng có thể cậy dựa vào ơn Chúa đỡ nâng.


30.     Chư Huynh Giám Mục thân mến, Tôi xin trao phó Năm này cho chư huynh, tin tưởng rằng chư huynh sẽ đón nhận lời mời gọi của Tôi bằng tất cả lòng nhiệt thành tông đồ.


Quí linh mục thân mến, những vị lập lại các lời thánh hiến mỗi ngày, là những chứng nhân và là những người rao giảng phép lạ cả thể của tình yêu vốn xẩy ra trên đôi bàn tay của mình: xin các vị hãy dấn thân sống ân sủng của Năm đặc biệt này; hãy cử hành Thánh Lễ mỗi ngày với cùng một niềm hân hoan và cùng một lòng sốt mến khi các vị cử hành Thánh Lễ mở tay của mình, và hãy sốt sắng bỏ giờ ra cầu nguyện trước nhà tạm.


Chớ gì Năm này cũng là một Năm ân sủng cho anh em, hỡi quí phó tế, những người rất cận kề với thừa tác vụ Lời Chúa và việc phục vụ bàn thờ. Tôi xin quí vị, những người đọc sách, giúp lễ và các thừa tác viên ngoại lệ, hãy ý thức hơn nữa tặng ân các người đã nhận được trong việc phục vụ được trao phó cho các người để xứng đáng hơn trong việc cử hành Thánh Thể.


Đặc biệt Tôi kêu gọi anh em, hỡi những linh mục tương lai. Trong thời gian anh em còn ở trong chủng viện, hãy hết sức cố gắng cảm nghiệm được cái đẹp chẳng những của việc tham phần hằng ngày vào Thánh Lễ, mà còn của việc bỏ một số thời giờ nào đó để trao đổi tâm sự với Chúa Giêsu Thánh Thể.


Hỡi những con người nam nữ sống đời tận hiến, những người được kêu gọi bởi chính việc tận hiến này để thực hiện việc chiêm ngưỡng dài lâu hơn: đừng bao giờ quên rằng Chúa Giêsu trong nhà tạm muốn anh chị em ở bên Người, nhờ đó Người có thể làm cho tâm can của anh chị em tràn đầy cảm nghiệm thân tình của Người là những gì duy nhất có thể mang lại ý nghĩa cho đời sống của anh chị em mà thôi.


Chớ gì tất cả anh chị em, hỡi tín hữu Kitô Giáo, hãy tái nhận thức tặng ân Thánh Thể như là ánh sáng và là sức mạnh cho đời sống thường nhật của anh chị em trên thế gian này, khi anh chị em thi hành nghề nghiệp tương xứng của mình trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Trước hết hãy tái nhận thức được tặng ân này để có thể hoàn toàn cảm nghiệm được vẻ đẹp và sứ vụ của gia đình.


Hỡi giới trẻ, Tôi rất kỳ vọng nơi các bạn, khi Tôi hướng tới cuộc gặp gỡ của chúng ta tới đây, Ngày Giới Trẻ Thế Giới ở Cologne. Đề tài cho cuộc gặp gỡ của chúng ta, “Chúng tôi đến để triều bái Người”, cho các bạn thấy cách các bạn làm sao để có thể cảm nghiệm thấy năm Thánh Thể này nhất. Các bạn hãy mang đến cuộc hội ngộ với Chúa Giêsu ẩn thân trong Thánh Thể đây tất cả nhiệt tình hăng say của tuổi đời các bạn, tất cả mọi niềm hy vọng của các bạn, tất cả mọi niềm ước muốn yêu thương của các bạn.


31.     Trước mặt chúng ta có gương mẫu của các Thánh Nhân, các vị đã tìm thấy nơi Thánh Thể dưỡng chất cho cuộc hành trình nên trọn lành của các vị. Biết bao nhiêu lần các vị đã tràn lệ sâu xa cảm xúc trước mầu nhiệm cao cả này, hay cảm thấy được những giây phút “phu thê” hoan lạc khôn tả trước bí tích bàn thờ ấy! Chớ gì chúng ta trước hết được nâng đỡ bởi Đức Trinh Nữ Maria, vị đã sống trọn đời ý nghĩa Eucharistic (tạ ơn). “Giáo Hội, một Giáo Hội nhìn lên Mẹ Maria như là một mô phạm, cũng được kêu gọi để bắt chước Mẹ trong mối liên hệ giữa Mẹ với mầu nhiệm cực linh ấy” (26). Bánh Thánh Thể chúng ta lãnh nhận là xác thịt vô tì tích của Con Mẹ: Ave verum corpus natum de Maria Virgine. Trong Năm ân sủng này, được Mẹ Maria đỡ nâng bảo trì, chớ gì Giáo Hội tìm được nhiệt tình mới cho sứ vụ truyền giáo của mình và nhận thực trọn vẹn hơn bao giờ hết Thánh Thể là nguồn mạch và là tột đỉnh của tất cả đời sống Giáo Hội.


Tôi ban Phép Lành cho tất cả anh chị em như một bảo chứng của ân sủng và niềm vui.
Tại Vatican ngày 7/10, Lễ Nhớ Đức Mẹ Mân Côi, Năm 2004, năm 26 của Giáo Triều Tôi.


Gioan Phaolô II

 


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ
http://www.vatican.va/holy_father/john_paul_ii/apost_letters/documents/hf_jp-ii_apl_20041008_mane-nobiscum-domine_en.html
 


(1) Pastoral Constitution on the Church in the Modern World Gaudium et Spes, 45.
(2) Cf. ibid., 22.
(3) No. 55: AAS 87 (1995), 38.
(4) Cf. Nos. 32-34: AAS 90 (1998), 732-734.
(5) Cf. Nos. 30-32: AAS 93 (2001), 287-289.
(6) Ibid., 35: loc. cit., 290-291.
(7) Cf. Apostolic Letter Rosarium Virginis Mariae (16 October 2002), 19-21: AAS 95 (2003), 18-20.
(8) Encyclical Letter Ecclesia de Eucharistia (17 April 2003), 53: AAS 95 (2003), 469.
(9) Cf. No. 51.
(10) Ibid., 7.
(11) Cf ibid., 52.
(12) Encyclical Letter Ecclesia de Eucharistia (17 April 2003), 10: AAS 95 (2003), 439.
(13) Cf. John Paul II, Encyclical Letter Ecclesia de Eucharistia (17 April 2003), 10: AAS 95 (2003), 439. Congregation for Divine Worship and the Discipline of the Sacraments, Instruction Redemptionis Sacramentum on certain matters to be observed or to be avoided regarding the Most Holy Eucharist (25 March 2004), 38: L'Osservatore Romano, Weekly Edition in English, 28 April 2004, Special Insert, p.3.
(14) Cf. Encyclical Letter Mysterium Fidei (3 September 1965), 39: AAS 57 (1965), 764; Sacred Congregation of Rites, Instruction Eucharisticum Mysterium on the Worship of the Eucharistic Mystery (25 May 1967), 9: AAS 59 (1967), 547.
(15) Cf. Message Spiritus et Sponsa, for the fortieth anniversary of the Constitution on the Sacred Liturgy Sacrosanctum Concilium (4 December 2003), 13: AAS 96 (2004), 425.
(16) Cf. Congregation for Divine Worship and the Discipline of the Sacraments, Instruction Redemptionis Sacramentum on certain matters to be observed or to be avoided regarding the Most Holy Eucharist (25 March 2004): L'Osservatore Romano, Weekly Edition in English, 28 April 2004, Special Insert.
(17) Cf. ibid., 137, loc. cit., p.11.
(18) Cf. John Paul II, Encyclical Letter Ecclesia de Eucharistia (17 April 2003), 44: AAS 95 (2003), 462; Code of Canon Law, canon 908; Code of Canons of the Eastern Churches, canon 702; Pontifical Council for Promoting Christian Unity, Directorium Oecumenicum (25 March 1993), 122-125, 129-131: AAS 85 (1993), 1086-1089; Congregation for the Doctrine of the Faith, Letter Ad Exsequendam (18 May 2001): AAS 93 (2001), 786.
(19) Cf. John Paul II, Apostolic Letter Novo Millennio Ineunte (6 January 2001), 43: AAS 93 (2001), 297.
(20) Cf. Second Vatican Ecumenical Council, Constitution on the Sacred Liturgy Sacrosanctum Concilium, 41.
(21) No. 33: AAS 90 (1998), 733.
(22) Cf. Homily for the Solemnity of the Body and Blood of Christ (10 June 2004): L'Osservatore Romano, 11-12 June 2004, p.6.
(23) Second Vatican Ecumenical Council, Pastoral Constitution on the Church in the Modern World Gaudium et Spes, 36.
(24) Ibid.
(25) Cf. Second Vatican Ecumenical Council, Pastoral Constitution on the Church Lumen Gentium, 1.
(26) John Paul II, Encyclical Letter Ecclesia de Eucharistia (17 April 2003), 53: AAS 95 (2003), 469.

 


Trở Về Đầu


 

Giovanni Paolo II

 

 

 

Phụ Bản

 

 

ĐTC GPII với Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 10/10/2004 về Ngày Khai Mạc Đại Hội Thánh Thể 48 Mở Màn cho Năm Thánh Thể


1.     Hôm nay ở Guadalajara Mễ Tây Cơ Đại Hội Thánh Thể Quốc Tế được khai mạc với chủ đề: “Thánh Thể là Ánh Sáng và là Sự Sống của Tân Thiên Niên Kỷ”. Tôi xin hi65p nhất trong tinh thần với biến cố giáo hội quan trọng này, cũng là biến cố mở màn cho Năm Thánh Thể.


Nhân dịp Năm đặc biệt này, Tôi đã ban hành một bức tông thư cho toàn thể Giáo Hội với những lời mở đầu là “Mane nobiscum, Domine – Xin Chúa ở với chúng con” (x Lk 24:29). Chớ gì lời kêu gọi này vang động nơi hết mọi cộng đồng Kitô hữu, để nhờ nhận biết Chúa Kitô phục sinh “nơi việc bẻ bánh” (Lk 24:35), tín hữu sẽ làm chứng cho Người bằng đức bác ái cụ thể.


2.     Biểu hiện tốt đẹp cho đức bác ái của Giáo Hội địa phương đó là tổ chức Caritas của giáo phận. Ở Rôma, Caritas đang cử hành kỷ niệm mừng 25 năm thành lập. Tôi xin tạ ơn Chúa về nhiều hoa trái quảng đại được chín mùi trong những năm này, và khuyến khích cộng đồng giáo hội hãy tiếp tục công việc đào luyện cũng như với những hoạt động phục vụ người nghèo và túng thiếu.


3.     Chúng ta trao phó những ý chỉ này cho Mẹ Maria Rất Thánh là “Người Nữ Thánh Thể” chuyển cầu chop chúng ta.


(Sau khi nguyện Kinh Truyền Tin)


Chúa Nhật tuần tới, vào buổi chiều, hiệp thông trong tinh thần với những ai sẽ kết thúc Đại Hội Thánh Thể Quốc Tế ở Guadalajara (Mễ Tây Cơ), Tôi sẽ long trọng chủ sự cử hành việc khai mở Năm Thánh Thể khắp Giáo Hội. Tôi mời gọi tín hữu hãy tham dự thật đông đảo vào biến cố quan trọng này của giáo hội để cùng nhau tôn kính Chúa Kitô là Ánh Sáng và là Sự Sống của tân thiên kỷ.

 

Huấn Từ Truyền Tin trước khi chính thức Khai Mạc Năm Thánh Thể


1.     Đại Hội Thánh Thể Quốc Tế kết thúc hôm nay ở thành phố Mễ Tây Cơ Guadalajara. Qua tám ngày, Thánh Thể đã được cử hành và tôn thờ như “ánh sáng và sự sống của tân thiên niên kỷ”. “Ánh sáng”, vì nơi mầu nhiệm Thánh Thể chiếu tỏa sự hiện diện của Chúa Kitô, Ánh Sáng thế gian; “sự sống”, vì trong Thánh Thể Chúa Giêsu đã ban chính mình Người là Bánh Sự Sống cho chúng ta.


Chiều hôm nay, tại Đền Thờ Thánh Phêrô, Tôi sẽ chủ sự một cử hành Thánh Thể, liên kết bằng tinh thần với cuộc đại hội ở Guadalajara. Bằng việc cử hành này, Tôi sẽ long trọng khai mạc Năm Thánh Thể là năm sẽ kéo dài tới Tháng 10/2005.


2.     Sau Công Đồng Chung Vaticanô II và Đại Năm Thánh 2000, Năm Thánh Thể có mục đích để làm một thời gian của việc thiết tha gặp gỡ Chúa Kitô là Đấng hiện diện nơi bí tích này bằng Mình và Máu của Người. Trong mầu nhiệm này, Người kèo dài một cách bí tích hy tế vượt qua của Người là hy tế đã cứu chuộc nhân loại khỏi tình trạng nô lệ tội lỗi và thiết lập vương quốc yêu thương, công lý và an bình.


Giáo Hội đã được hạ sinh từ Cuộc Vượt Qua này của Chúa Kitô và đó là lý do Giáo Hội “sống bởi Thánh Thể”, như Tôi đã nhắc nhở trong thông điệp "Ecclesia de Eucharistia" (No. 1).


3.     Chúng ta hãy cùng nhau kêu cầu Trinh Nữ Maria để Mẹ giúp cho dân Kitô Giáo sống Năm Thánh Thể này như một thời gian hết lòng hoán cải về với Chúa Kitô và là thời gian của việc thiết tha dấn thân truyền bá sứ điệp cứu độ của Người.



Nội Dung Bức Tông Thư Cho Năm Thánh Thể của ĐTC GPII: "Mane Nobiscum Domine" – Lạy Thày, xin ở lại với chúng con


Ngày Thứ Sáu 8/10/2004, ĐHY Francis Arinze Tổng Trưởng Thánh Bộ Phượng Tự và Bí Tích, đã ra mắt Tông Thư Cho Năm Thánh Thể của ĐTC GPII: "Mane Nobiscum Domine", một bức tông thư được viết bằng Ý ngữ chưa được dịch ra các tiếng khác. Sau đây là nguyên văn những lời giới thiệu liên quan đến nội dung của bức tông thư này.

Vào ngày 10/6/2004, trong khi cử hành Lễ Trọng Kính Mình Máu Thánh Chúa Kitô trước Đền Thờ Thánh Gioan Lateran, Đức Thánh Cha đã loan báo Năm Thánh Thể, một năm được cử hành khắp Giáo Hội từ Thánh 10 năm 2004 đến Tháng 10 năm 2005. Giờ đây Đức Giáo Hoàng đã cống hiến cho chúng ta một bức tông thư tuyệt vời và sâu sắc, "Mane Nobiscum Domine", để giúp hướng dẫn Giáo Hội trong việc mang lại lợi ích tối đa trong Năm Thánh Thể.


Bức Tông Thư này bao gồm phần dẫn nhập, 4 chương và phần đúc kết.


Dẫn Nhập


Trong phần dẫn nhập, Đức Thánh Cha vẽ lại cảnh Phúc Âm về hai người môn đệ đang trên đường đi Emmau, và sử dụng cảnh Phúc Âm này cho cả bức tông thư. Sau khi dẫn giải cho biết về sự kiện là Năm Thánh Thể diễn ra sau Công Đồng Chung Vaticanô II và Đại Năm Thánh 2000 (Chương 1), Đức Giáo Hoàng đã bàn giải về Thánh Thể như là một mầu nhiệm ánh sáng (Chương 2); như mạch nguồn và là biểu hiện của mối hiệp thông (Chương 3); và như nguyên lý của sứ vụ truyền giáo (Chương 4).


Năm Thánh Thể sẽ thúc đẩy Giáo Hội đặc biệt sống mầu nhiệm Thánh Thể. Chúa Giêsu tiếp tục bước đi với chúng ta và dẫn chúng ta vào các mầu nhiệm của Thiên Chúa, giúp lòng trí chúng ta hiểu được ý nghĩa sâu xa của Thánh Kinh. Vào lúc tột đỉnh của cuộc gặp gỡ này, Chúa Giêsu đã bẻ “bánh sự sống” cho chúng ta.


Nhiều lần trong giáo triều của mình, Đức Gioan Phaolô II đã kêu gọi Giáo Hội hãy suy niệm về Thánh Thể, căn cứ vào giáo huấn của các vị Giáo Phụ Hội Thánh, các công đồng chung và các vị tiền nhiệm của Ngài. Ngài làm điều ấy nhất là trong thông điệp “Ecclesia de Eucharistia”. Bức tông thư này mời gọi Giáo Hội hãy lại chú trọng đến bức thông điệp ấy.


Đức Thánh Cha đã đề cập đến hai biến cố quan trọng liên quan tới Năm Thánh Thể cũng là hai biến cố mở màn và kết thúc Năm Thánh Thể, đó là Đại Hội Thánh Thể Quốc Tế lần thứ 48, một biến cố được tổ chức vào tuần tới ở Guadalajara (Mễ Tây Cơ), từ 10-17/10, và Thượng Hội Giám Mục lần thứ 11 sẽ diễn tiến tại Vatican từ 2-29/10/2005. Năm Thánh Thể này cũng bao gồm cả Ngày Giới Trẻ Thế Giới sẽ được tổ chức tại Cologne (Đức quốc) từ 16-21/2005.


Đức Giáo Hoàng đã trao phó việc tổ chức Năm Thánh Thể cho các vị giám mục lo thực hiện vấn đề mục vụ của các ngài. Sự sâu xa của mầu nhiệm Thánh Thể là những gì làm cho Năm Thánh Thể chẳng những không gây trở ngại cho các chương trình mục vụ của mỗi Giáo Hội địa phương hay giáo phận địa phương, mà thực sự còn soi chiếu cho những chương trình mục vụ ấy một cách hiệu nghiệm nữa. Mầu nhiệm Thánh Thể là nguồn gốc, là nền tảng và là bí mật cho đời sống thiêng liêng của mỗi người môn đệ Chúa Kitô cũng như của hết mọi khởi động của Giáo Hội địa phương. Thế nên, cần phải nhấn mạnh đến chiều kích Thánh Thể của những khởi động hay chương trình về mục vụ ấy.


Chương 1: Sau Công Đồng Chung Vaticanô II và Đại Năm Thánh 2000


Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng Năm Thánh Thể là một năm hết sức chú trọng đến Chúa Giêsu Kitô cũng như đến việc chiêm ngưỡng dung nhan của Người là những gì làm nên đặc tính cho cuộc hành trình mục vụ của Giáo Hội, nhất là từ Công Đồng Chung Vaticanô II. Nơi Chúa Kitô, Lời nhập thể, chẳng những mầu nhiệm Thiên Chúa được tỏ ra cho chúng ta thấy mà còn cả mầu nhiệm con người cũng được mở ra trước mắt chúng ta nữa.


Đức Gioan Phaolô II đã khai triển đề tài này trong bức thông điệp đầu tiên của Ngài, “Redemptor Hominis”. Ngài đã đề cập đến đề tài ấy một lần nữa vào năm 1994 trong tông thư “Tertio Millennio Adveniente” Tiến Đến Ngàn Năm Thứ Ba để giúp Giáo Hội sửa soạn mừng Đại Năm Thánh 2000. Trong bức tông thư này, Ngài đã nói rằng Đại Năm Thánh 2000 là một năm “đặc biệt Thánh Thể” (đoạn 55). Đề tài Thánh Thể tiếp tục xuất hiện ở các văn kiện khác, như trong tông thư “Dies Domini” Ngày Của Chúa, nhất là tông thư “Novo Millennio Ineunte” Vào Lúc Mở Màn Cho Một Tân Thiên Niên Kỷ, một bức tông thư “hoạch định chương trình” cho ngàn năm thứ ba, cũng như trong tông thư “Rosarium Virginis Mariae” Kinh Mân Côi Trinh Nữ Maria, một bức tông thư được dùng để công bố Năm Mân Côi vào ngày 16/10/2002. Vào mùa xuân của Năm Mân Côi, Đức Thánh Cha đã ban cho chúng ta một viên ngọc là bức thông điệp “Ecclesia de Eucharistia” Giáo Hội Bởi Thánh Thể, được Ngài ký ngày 17/4/2003, trong cuộc cử hành “Lễ Tiệc Ly của Chúa” Thứ Năm Tuần Thánh.


Chương 2: Thánh Thể, Mầu Nhiệm Ánh Sáng


Thánh Thể là một mầu nhiệm ánh sáng vì nhiều lý do. Chúa Giêsu xưng mình là “ánh sáng thế gian” (Jn 8:12). Trong tăm tối của đức tin, đối với Kitô hữu, Thánh Thể trở thành một mầu nhiệm ánh sáng, khi Thánh Thể dẫn họ vào sâu trong mầu nhiệm thần linh. Việc cử hành Thánh Thể là việc dưỡng nuôi thành phần môn đệ Chúa Kitô nơi hai “bàn tiệc”, bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Bánh Sự Sống. Trong phần thứ nhất của Thánh Lễ, Thánh Kinh đã được đọc lên để trí chúng ta được soi sáng và lòng chúng ta được nung nấu. Qua bài giảng, Lời Chúa được dẫn giải và áp dụng vào đời sống Kitô hữu trong thời đại của chúng ta. Trong khi trí khôn được sáng soi và tâm can được nung nấu thì các dấu hiệu mới tỏ hiện. Qua các dấu hiệu về Thánh Thể, ở một nghĩa nào đó, mầu nhiệm đã hiện lên trước mắt người tín hữu. Hai môn đệ đi về Emmau đã nhận ra Chúa Giêsu nơi việc Người bẻ bánh.


Thánh Thể là một bữa tiệc. Thế nhưng, trước hết Thánh Thể là một bữa tiệc hiến tế thực sự, ở chỗ, chúng ta loan truyền việc Chúa chịu chết, chúng ta tuyên xưng việc Chúa sống lại và chúng ta đợi chờ việc Người đến trong vinh quang.


Thánh Thể là chính Chúa Kitô hiện diện thực sự theo bản thể. Mầu nhiệm này cần phải được cử hành bằng một đức tin cao cả, theo các qui tắc phụng vụ được ấn định. Năm Thánh Thể sắp được bắt đầu là thời điểm thuận lợi để học hỏi tỉ mỉ bản “Institutio Generalis”, tức là bản hướng dẫn tổng quan Sách Lễ Rôma “edition typical” ấn bản lần thứ ba, và là thời điểm để bồi dưỡng tín hữu với một kiến thức giáo lý sâu xa.


Cách thức chúng ta cử hành Thánh Lễ phải bộc lộ cho thấy việc chúng ta hết sức nhận thức được sự hiện diện thực sự của Chúa Kitô. Không được coi thường bỏ qua những giây phút thinh lặng. Những giây phút lâu dài tôn thờ Chúa Giêsu hiện diện trong nhà tạm là những gì chứng tỏ cho thấy lòng chúng ta mến yêu Người. Việc tôn thờ Bí Tích Thánh Thể ngoài Thánh Lễ cần phải được đặc biệt thực hiện trong năm nay, tại các giáo xứ cũng như ở các động đồng tu trì. Nhất là cần phải chú trọng tới việc đền tạ, chiêm ngưỡng và suy niệm thánh kinh tập trung vào Chúa Kitô. Cũng cần phải long trọng cử hành Mình Máu Chúa Kitô bằng việc cung nghinh Thánh Thể như là một việc tuyên xưng đức tin của chúng ta vào Thánh Thể.


Chương 3: Thánh Thể là Mạch Nguồn và là Biểu Lộ của Mối Hiệp Thông


Các môn đệ đi về Emmau đã xin Chúa hãy ở lại “với” các vị (x Lk 24:29). Chúa Giêsu đã làm một điều hơn thế nữa. Người đã ban mình trong Thánh Thể để ở lại “trong” họ: “Các con hãy ở trong Thày và Thày ở trong các con” (Jn 15:4). Việc Hiệp Lễ là việc chia sẻ thân mật giữa Chúa Kitô và con người hiệp Lễ. Thánh Phaolô đã nói với Kitô hữu Corintô là: “Vì chỉ có một tấm bánh mà chúng ta tuy nhiều cũng là một thân thể duy nhất, bởi tất cả chúng ta thông phần vào cùng một tấm bánh duy nhất” (1Cor 10:17).


Thánh Thể còn biểu lộ cả mối hiệp thông của Giáo Hội và kêu mời các phần thể của Giáo Hội hãy chia sẻ những sản vật về tinh thần cũng như vật chất. Mối hiệp thông này của giáo hội được biểu lộ một cách tuyệt vời nơi vị giám mục khi ngài cử hành cùng với hàng giáo sĩ của mình nơi vương cung thánh đường trước sự tham dự đông đủ của thành phần Dân Chúa.


Trong Năm Thánh Thể này, tầm quan trọng đặc biệt của mối hiệp thông ấy cần phải được hòa hợp với Thánh Lễ Chúa Nhật ở giáo xứ.


Chương 4: Thánh Thể là Nguyên Lý và là Dự Án của Sứ Vụ Truyền Giáo


Hai môn đệ đi về Emmau, sau khi nhận ra Chúa, “đã lập tức chỗi dậy” (Lk 24:33) để truyền đạt tin mừng. Việc gặp gỡ Chúa Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể dẫn Giáo Hội và hết mọi Kitô hữu đến việc làm chứng và truyền bá phúc âm hóa. Chúng ta phải tạ ơn Chúa và không được ngần ngại công khai bày tỏ niềm tin của mình. Thánh Thể dẫn chúng ta tới chỗ đoàn kết với người khác, làm cho chúng ta trở thành những người cổ võ hòa hợp, bình an, nhất là biết chia sẻ mọi sự với thành phần thiếu thốn.


Năm Thánh Thể phải dẫn các cộng đồng giáo phận và giáo xứ đến chỗ đặc biệt quan tâm tới những hình thức nghèo khổ khác nhau trên thế giới, như tình trạng đói khổ và bệnh tật, nhất là ở các nước đang phát triển, tình trạng cô đơn của các vị lão thành, tình trạng thất nhiệp và đau khổ của thành phần di dân. Qui chuẩn bác ái này là dấu hiệu cho thấy tính chất chân chính của việc chúng ta cử hành Thánh Thể vậy.


Đúc Kết


Đức Thánh Cha cầu xin để cho Năm Thánh Thể trở thành một cơ hội quí giá cho tất cả mọi người trong việc tiến đến chỗ tái nhận thức về kho tàng khôn sánh đã được Chúa Kitô ký thác cho Giáo Hội của Người.


Các vị chủ chiên ở các Giáo Hội địa phương cần phải khai triển thêm những khởi động đặc biệt. Thánh Bộ Phụng Vụ Và Bí Tích cũng sẽ cống hiến những đề nghị và phác họa hữu dụng. Đức Giáo Hoàng không yêu cầu làm thêm những điều ngoại lệ ấy song muốn tất cả mọi sáng kiến đều phải có một chiều kích thiêng liêng sâu xa.


Cần phải ưu tiên chú trọng đến Thánh Lễ Chúa Nhật và việc tôn thờ Thánh Thể ngoài Thánh Lễ.


Đức Gioan Phaolô II khuyến dụ tất cả mọi phần tử của Giáo Hội, giám mục, linh mục, các thừa tác viên khác, chủng sinh, thành phần tận hiến, giáo dân, nhất là giới trẻ, hãy làm những gì có thể để làm cho Năm Thánh Thể thành đạt. Ngài cầu cùng Đức Trinh Nữ Maria, vị Ngài nhìn ngắm như là mô phạm của Ngài, để làm sao Mẹ được noi gương bắt chước trong mối liên hệ giữa Mẹ với mầu nhiệm cực thánh này.


Trong khi Giáo Hội đang sửa soạn bắt đầu bước vào Năm Thánh Thể, qua bức tông thư “Mane Nobiscum Domine” tuyệt vời này, được ký vào ngày 7/10/2004, chúng ta thấy được vị hướng đạo của mình, tìm được ánh sáng chiếu soi chúng ta, tìm được vị sao của chúng ta, tìm được niềm phấn khởi và chỉ dẫn cho cuộc hành trình của chúng ta.

Về phần mình, ĐTGM Domenico Sorrentino, bí thư của Thánh Bộ này đã dẫn giải về tính cách lịch sử của bản văn kiện này như sau:


Ở phần đầu bài nói của mình với tựa đề “Bắt đầu lại từ Chúa Kitô”, ngài nói: “Giáo Hội tùy thuộc vào niềm tin của chúng ta nơi Chúa Kitô. Ở những giai đoạn lịch sử khác, nhưng có lễ vào thời buổi hiện nay hơn bao giờ hết, con người đang có khuynh hướng biến Vị Sư Phụ theo các chiều kích của mình. Đôi khi theo chủ ý ngay lành nhất trong việc đối thoại, chúng ta đi đến nguy cơ ‘làm suy giảm’ Chúa Kitô xuống, làm hao mòn mầu nhiệm đức tin nơi Lời nhập thể”.


Trong đoạn giải thích về “một Kitô giáo chiêm niệm”, vị thư ký này đã nói đến các dấu hiệu thoái bộ nơi tu đức ở vào những thời điểm tân tiến: “trong tình trạng loch sử mới này, Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh đến tính cách khẩn trương trong việc làm cho công đồng Kitô hữu nhận thức được các kho tàng của việc chiêm niệm Kitô giáo”.


Nơi điểm cuối cùng về “Nhu Cầu gương sáng”, vị thư ký này nhận định rằng: “Đức Giáo Hoàng quan tâm đến việc nhắc nhở cộng đồng Kitô hữu phải biến đức tin thành chứng từ… Chúng ta không ngạc nhiên khi thấy bức Tông Thư về Thánh Thể này không chạm tới những khía cạnh về chiêm niệm và cử hành mà là nhấn mạnh đến việc dấn thân của Kitô hữu trong lịch sử, nhất là trong việc xây dựng hòa bình và phục vụ người thiếu thốn”.


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ Zenit ngày 8/10/2004

 

 

Năm Thánh Thể: Những Đề Nghị và Gợi Ý, đặc biệt liên quan đến các giáo xứ

Để đáp ứng ý của ĐTC GPII trong Tông Thư Giáo Hội Sống Bởi Thánh Thể "Mane nobiscum Domine," đoạn 29, hôm Thứ Năm 14/10/2004, Thánh Bộ Phụng Vụ và Bí Tích đã phổ biến một văn kiện tựa đề “Năm Thánh Thể: Những Đề Nghị và Gợi Ý”. Đức Thánh Cha đã bày tỏ ý muốn của mình như sau:

“Ở đây vẫn còn chỗ cho bất cứ số sáng kiến nào hợp với phán đoán của Các Vị Chủ Chiên ở Giáo Hội riêng. Thánh Bộ Phụng Vụ và Bí Tích chắc chắn sẽ cung cấp một số những đề nghị và dự thảo hữu dụng. Tuy nhiên, Tôi không xin làm bất cứ điều gì ngoại thường mà chỉ muốn hết mọi sáng kiến cần phải nổi bật tính cách nội tâm sâu xa. Chỉ cần làm sao trong Năm này, ở tất cả mọi cộng đồng Kitô hữu, phục hồi được việc cử hành Thánh Lễ Chúa Nhật cũng như việc gia tăng tôn thờ Thánh Thể ngoài Thánh Lễ, là Năm ân sủng này hết sức thành đạt rồi vậy. Đồng thời cũng cần có ích khi nhắm đích cao, không lấy làm mãn nguyện với cái tầm thường, vì chúng ta biết rằng chúng ta lúc nào cũng có thể cậy dựa vào ơn Chúa đỡ nâng”.

Bản văn được bố cục như sau: Dẫn Nhập, Tóm Lược 5 Chương, Bản liệt kê các văn kiện và chữ tắt, 5 Chương (Khuôn Khổ Qui Chiếu, Những Môi Trường Tôn Thờ, Những Chiều Hướng về Linh Đạo Thánh Thể, Những Khởi Động và Dấn Thân Mục Vụ, và Những Đường Lối Văn Hóa), Đoạn Kết. Đoạn nhập đề ghi nhận rằng:

“Gần một năm sau khi bế mạc Năm Mân Côi, Đức Thánh Cha lại có một sáng kiến mới, đó là Năm Thánh Thể từ 10/2004 đến 10/2005. Hai sáng kiến này có tính cách liên tục với nhau, và những sáng kiến này thực sự thuộc về nội dung của những gì về mục vụ đã được Đức Giáo Hoàng đề ra cho Giáo Hội nơi Tông Thư Mở Màn Cho Một Tân Thiên Niên Kỷ 'Novo millennio ineuente', lấy dung nhan của Chúa Kitô làm tâm điểm cho việc Giáo Hội dấn thân sau Công Đồng Chung Vaticanô II và Đại Năm Thánh 2000…

“Giờ đây, Năm Thánh Thể… cống hiến cho chúng ta một cơ hội mục vụ quan trọng cho toàn thể cộng đồng Kitô hữu cảm nhận sâu xa hơn để làm sao cho Hy Tế và Bí Tích tuyệt vời này làm tâm điểm của sự sống của mình.

“Đức Thánh Cha đã giành cho các Giáo Hội riêng việc soạn dọn những sáng kiến cho Năm này. Tuy nhiên, Ngài yêu cầu Thánh Bộ Phụng Vụ và Bí Tích cống hiến ‘những đề nghị và gợi ý’ có thể hữu dụng cho mọi người, cho các vị mục tử cũng như cho các nhân viên mục vụ ở mọi cấp độ, thành phần được kêu gọi đóng góp phần của mình.

“Bản chất của cuốn cẩm nang này là như thế. Nó không có ý nêu lên tất cả mọi sự, nhưng hạn chế mình vào việc gợi lên một số đề nghị thực hành theo một kiểu cách giản lược”.

Về việc bắt đầu cho Năm Thánh Thể, tập tài liệu này “đề nghị và gợi ý” cho cả cấp giáo phận và giáo xứ về việc soạn dọn những văn kiện đề cao Năm Thánh Thể và giúp linh mục cùng tín hữu suy nghĩ về những vấn đề tín lý và mục vụ thuộc xứ sở của mình (chẳng hạn như tình trạng thiếu linh mục, ít người dự lễ Chúa Nhật, bỏ việc tôn thờ Thánh Thể v.v.); tập tào liệu này cũng “đề nghị và gợi ý” phát động những hội nghị Thánh Thể toàn quốc và kêu mời các đại học đường, ban giáo chức và chủng sinh đào sâu về đề tài này.

Với cấp giáo phận, tập tài liệu “đề nghị và gợi ý” việc tìm hiểu các thánh nhân có liên quan đặc biệt với giáo phận địa phương cũng như những vị nổi bật về lòng tôn sùng phép Thánh Thể. Tập tài liệu cũng nhấn mạnh đến việc thường trực tôn thờ Bí Tích Thánh Thể trong các nhà thờ và nhà nguyện, nhất là vào những lúc thuận tiện cho giáo dân trong giáo xứ. Thánh Bộ này cũng đề nghị tổ chức việc tôn thờ Thánh Thể cho giới trẻ vào dịp Chúa Nhật Lễ Lá là dịp Đức Thánh Cha cử hành Ngày Giới Trẻ Thế Giới hằng năm ở Rôma. Tập tài liệu cũng đề nghị phổ biến các đề tài về Thánh Thể ở các nguyệt san giáo phận, các mạng điện toán, các đài truyền thành và truyền hình địa phương.

Tập tài liệu đề nghị các đan viện, các cộng đồng và tổ chức tu trì hãy tạo cơ hội gia tăng giờ tôn thờ Chúa Giêsu Thánh Thể. Tập tài liệu nhấn mạnh rằng ở các chủng viện và các nhà huấn luyện nên đặt nhà tạm ở chỗ thuận tiện cho việc cầu nguyện riêng tư.

Kết luận, tập tài liệu khẳng định rằng “việc thành đại của Năm này chắc chắn lệ thuộc vào việc cầu nguyện sâu xa. Chúng ta được kêu gọi để cử hành Thánh Thể. Để lãnh nhận Thánh Thể và để tôn thờ Thánh Thể bằng đức tin của những vị thánh…. Năm đặc biệt này giúp chúng ta gặp gỡ Chúa Giêsu trong Thánh Thể và nhờ Người mà sống”.

Riêng về các giáo xứ, tập tài liệu này đã đề cập đến nhiều điều đề nghị và gợi ý nhất như sau. Tập tài liệu cũng nhắc nhở việc ĐTC kêu gọi hết sức cố gắng để làm sao cho Thánh Lễ Chúa Nhật chiếm được chỗ chính yếu ở giáo xứ.

Sau đây là nguyên văn một số đoạn được phổ biến hôm Thứ Sáu 15/10/2004 liên quan trực tiếp đến các giáo xứ trong Năm Thánh Thể

- Khi cần thiết, hãy tái thiết hay giành một nơi cố định cho những chỗ cử hành phụng vụ (bàn thờ, tòa giảng, cung thánh), cũng như cho chỗ giữ Thánh Thể (nhà tạm, nhà nguyện riêng để tôn thờ), cung cấp những sách phụng vụ; đề cao sự thật và sự mỹ của những dấu hiệu (các thứ đồ trang trí, đồ thánh, việc trưng bày).


- Bổ xung hay thiết lập nhóm phụng vụ giáo xứ. Coi sóc các thừa tác viên chức nhỏ cũng như các thừa tác viên ngoại lệ cho rước lễ v.v.


- Đặc biệt chú trọng tới phụng ca, lưu ý đến những chỉ dẫn của ĐTC GPII trong văn kiện gần đây về thánh nhạc


- Xếp chương trình vào những giai đoạn khác nhau trong năm, như vào Mùa Phục Sinh, Mùa Chay, những cuộc hội họp hướng dẫn về Thánh Thể trong đời sống của Giáo Hội cũng như của Kitô hữu; trường hợp thuận lợi đặc biệt cho người lớn và trẻ em là thời gian sửa soạn Rước Lễ lần đầu.


- Tái chú trọng và phổ biến Bản “Hướng Dẫn Tổng Quan” Sách Lễ Rôma (xem "Mane Nobiscum Domine," 17) và "Praenotanda" của Sách Bài Đọc Thánh Lễ; "De Sacra Communione et de Cultu Mysterii Eucharistici extra Missam"; Thông Điệp "Ecclesia in Eucharistia," và bản hướng dẫn sau đó "Redemptionis Sacramentum".


- Dạy cách thức người ta phải có trong nhà thờ: con người phải làm gì khi vào nhà thờ; việc bái gối hay tỏ lòng tôn kính sâu xa trước Bí Tích Cực Linh; bầu khí để phản tỉnh, những gợi ý hữu dụng cho việc ý thức nội tâm trong Thánh Lễ, nhất là ở những lúc nào đó (những lúc thinh lặng, cầu nguyện riêng sau hiệp lễ), và hướng dẫn việc tham dự bề ngoài (cách tuyên xưng hay loan truyền ở phần cộng đồng ở những phần chung). Đối với việc Hiệp Lễ hai hình, xin theo những điều kiện hiện hành (see SC, 55; IGMR, 281-287; "Redemptionis Sacramentum," 100-107).


- Cử hành một cách thích hợp ngày kỷ niệm thánh hiến nhà thờ.


- Tái nhận thức nhà thờ giáo xứ “riêng” của mình, hiểu biết ý nghĩa về những gì thường được thấy nơi nhà thờ này, như các lời đọc trên bàn thờ, tòa giảng, nhà tạm, hình ảnh, những cửa sổ kính khắc hình ảnh, tiền đường v.v. Cái hữu hình trong nhà thờ giúp chiêm ngưỡng Đấng Vô Hình.


- Cổ động, cũng bằng cách cống hiến những cách thức thực tiễn, việc tôn thờ Thánh Thể và việc cầu nguyện chung riêng trước Bí Tích Cực Linh (see "Mane Nobiscum Domine," 18): viếng thăm, tôn thờ Bí Tích Cực Linh và phép lành Thánh Thể, 40 Giờ, những cuộc cung nghinh Thánh Thể. Sau Thánh Lễ Tiệc Ly Thứ Năm Tuần Thánh, hãy coi trọng thời gian tôn thờ Thánh Thể một cách thích đáng (see "Directory of Popular Piety," 141).

 

 

“Thánh Thể và Truyền Giáo là hai thực tại bất khả phân ly”: ĐTC GPII với thành phần Giới Trẻ Rôma tham dự sứ vụ “Chúa Giêsu Dưới Phố”

Thứ Bảy 9/10/2004, ĐTC GPII đã gặp một nhóm giới trẻ thuộc giáo phận Rôma đang tham dự vào sứ vụ, nhắm vào thành phần bạn bè của mình, sửa soạn cho Năm Thánh Thể, một sứ vụ mang dang xưng “Chúa Giêsu dưới phố”. Giới trẻ này cũng tham dự cuộc họp các đại diện thuộc các nhóm giới trẻ Âu Châu tôn thờ Thánh Thể.

ĐTC đã nhận định rằng những sáng kiến mà giới trẻ ở Âu Châu và Hiệp Chủng Quốc đang tham dự “dẫn chúng ta đang trong thời điểm ân sủng đặc biệt đối với toàn thể Giáo Hội” này vào Năm Thánh Thể.

Từ ngày 1-10/10/2004, những con người trẻ này đã dấn thân loan báo Phúc Âm cho giới trẻ khác ở trung tâm lịch sử Rôma, như một phần thuộc sứ vụ của họ được gọi là “Chúa Giêsu Trọng Tâm”. Câu tâm niệm này ám chỉ trung tâm thành phố Rôma cũng như trung tâm của cuộc sống. Biến cố được khởi xướng bởi giáo phận này đã qui tụ được 400 “nhà thừa sai” trẻ trung.

Sứ vụ này luân phiên rao giảng Phúc Âm và tôn thờ Thánh Thể ở Nhà Thờ Thánh Agnes ở Piazza Navona. Những màn trình diễn và hòa nhạc Kitô giáo cũng được biểu diễn vào buổi tối ở piazza này. Vào những ngày 6-10, lần đầu tiên xẩy ra Cuộc Họp Các Nhóm Trẻ Tôn Thờ Thánh Thể. Cả hai sáng kiến này đều theo chiều hướng sửa soạn cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới 2005 ở Cologne Đức Quốc. Trong bài huấn từ của mình ngỏ cùng giới trẻ, ngài đã nói:

Thánh Thể và truyền giáo là hai thực tại bất khả phân ly… Không thể nào thực sự cử hành và tôn thờ Thánh Thể mà không đi đến chỗ truyền giáo. Cũng thế, việc truyền giáo cần phải có yêu tố Thánh Thể thiết yếu khác, đó là mối hiệp nhất của các tâm hồn”.

Ngài đã khuyên giới trẻ 3 điều thực tế như sau:

“Trước hết, hãy mến yêu Thánh Thể. Đừng bao giờ thôi cử hành và tôn thờ Thánh Thể cùng với toàn thể cộng đồng Kitrô hữu, nhất là vào ngày Chúa Nhật. Hãy biết làm thế nào để lấy Thánh Thể làm tâm điểm cuộc sống chung riêng của mình, nhờ đó, mối hiệp thông với Chúa Kitô mới giúp cho các bạn thực hiện những chọn lựa can trường”.

“Thứ hai, hãy say mê truyền giáo. Đừng sợ phải làm chứng cho niềm hy vọng… có một danh xưng đặc biệt là Chúa Giêsu Kitô!”

“Kinh nghiệm mục vụ này, kinh nghiệm là một học đường hiệp thông và tân truyền bá phúc âm hóa chân thực, sẽ tiếp tục và lan rộng. Tôi khuyến khích các bạn hãy tiếp tục để óc sáng tạo và lòng quảng đại được các bạn bày tỏ những những ngày này trở nên kích thích tố cho toàn Giáo Hội Rôma để giữ cho tinh thần truyền giáo còn sinh động”.

“Đừng sợ việc cần phải cống hiến những lý do tại sao các bạn ôm ấp niềm hy vọng ở nơi các bạn, một hy vọng mang một danh xưng rất cụ thể đó là Chúa Giêsu Kitô! Niềm hy vọng này cần phải được truyền đạt cho các người đương thời của các bạn, giúp cho họ tìm kiếm, cống hiến cho họ tình bạn chân thực và thông cảm đón nhận nhau, dẫn họ đến chỗ khám phá ra tặng ân cao cả Thánh Thể”.

“Để dễ dàng làm cho thế giới giới trẻ gặp gỡ linh đạo Thánh Thể thực sự thì đừng bao giờ bỏ việc uốn nắn nơi học đường của việc lắng nghe Lời Chúa, học đường của nguyện cầu, và học đường của việc cử hành các bí tích. Hãy luôn nhớ rằng địa điểm đầu tiên của việc truyền giáo đó là con người, thành phần được Thánh Thể thúc đẩy, xin chúng ta khả năng để lắng nghe và yêu mến vậy.… Theo ý nghĩa ấy, Tôi khuyến khích việc giáo phận phục vụ thừa tác vụ giới trẻ trong việc nghiên cứu phác ra những dự án mới để kiến tạo nên các học đường thực sự của việc truyền bá phúc âm cho giới trẻ”.

ĐTC cảm tạ giới trẻ “về những gì các bạn có cũng như đối với tất cả những gì các bạn làm cho Chúa Kitô và Giáo Hội. Tôi hứa với các anh chị em rằng Tôi sẽ nhớ đến anh chị em trong Thánh Lễ và việc tôn thờ Thánh Thể là những gì Tôi đã làm từ khi còn trẻ. Tôi muốn các bạn biết rằng Tôi đã gặt hái được nhiều hoa trái, chẳng những cho tôi mà còn cho tất cả những ai được trao phó cho Tôi nữa”.

 

 

Trở Về Đầu